Bỏ qua nội dung chính

30thang4

Tìm kiếm
Trang chủ
Tra cứu
Tài Liệu Số
Văn bản
Danh mục
  

Blogs khác
Không có khoản mục nào trong danh sách này.
Liên kết
Không có khoản mục nào trong danh sách này.

Thư viện Tỉnh Đồng Nai > trangtin > 30thang4 > Bài đăng > Tiến vào Sài Gòn
Tiến vào Sài Gòn
LÊ NAM PHONG. Tiến vào Sài Gòn: Nhân kỷ niệm 28 năm ngày giải phóng miền Nam / Trung tướng Lê Nam Phong; Hoàng Minh Mẫn ghi // Cựu chiến binh Việt Nam. - 2003. - Số 144. - Tr.5.

Mờ sáng 30-4-1975 sau khi nhận được tin Lê Minh Đảo và toàn bộ sư đoàn 18 ngụy đã tháo chạy về bờ tây sông Đồng Nai; Tướng Hoàng Cầm, Tư lệnh Quân đoàn 4 liền lệnh cho Sư đoàn 7 chúng tôi hành tiến theo xa lộ Sài Gòn - Biên Hòa vào Sài Gòn.
Tôi và anh Phan Liêm chính ủy Sư đoàn cùng ngồi trên một chiếc xe bọc thép tức khắc lách qua đoàn xe của Trung đoàn 141 vượt lên phía trước để tổ chức chỉ huy sư đoàn truy kích địch. Lúc đó chiếc T54 của Hoàng Cao Đại, đại đội trưởng đội 7 đang dẫn đầu đoàn xe của sư đoàn rầm rập tiến lên. Trong tiếng động cơ ầm vang của hàng ngàn xe các loại và tiếng bom đạn nổ liên tục rền vang, tôi phải nhô cao người hét lớn ra lệnh cho Hoàng Cao Đại:
- Đại đội 7 trướng cờ lên, dũng cảm, táo bạo tiến lên! Giờ lịch sử đã đến rồi.
Mệnh lệnh như tiếp thêm sức mạnh cho đoàn quân chiến thắng; lập tức đoàn xe tăng tốc nối đuôi nhau xông tới, dẫn đầu là chiếc xe “đất” vừa chiếm được của địch, trên xe có Phạm Xuân Huệ, chính trị viên và tiểu đoàn trưởng trinh sát cùng 20 chiến sĩ; ngay sau đó là xe của Nguyễn Việt Minh, trợ lý tác chiến sư đoàn và một số sĩ quan tham mưu; kế tiếp là đoàn xe tăng rồi đoàn xe cơ giới dài dằng dặc nối đuôi nhau hùng dũng tiến lên phía trước.
Trên đường tiến quân chúng tôi phải vượt qua hết chướng ngại vậy này đến chướng ngại vật khác mà quân thù đã dựng lên, thêm vào đó lại vô số xác xe địch bị quân ta bắn cháy nằm ngổn ngang giữa lòng đường. Vì vậy những chiếc tăng đầu đội hình tiến quân vừa phải dọn đường vừa phải dò mìn. Mặc dù vậy với hào khí “4.000 năm mang vào trận đánh hôm nay” quân ta vẫn dũng cảm đạp bằng hiểm nguy tiến vào sào huyệt cuối cùng của địch.
Vào giờ này Sài Gòn như trong cơn hoảng loạn, một bộ phận nhân dân do bị địch xuyên tạc, chưa hiểu biết nhiều về cách mạng nên đã chạy trốn, hàng ngàn xe các loại chở dân từ Sài Gòn chen chúc chạy ngược ra; hàng chục ngàn dân lẫn cả ngụy quân, ngụy quyền xô đẩy nhau hốt hoảng tháo chạy ngược hướng tiến lên của quân đội cách mạng; người, xe trên xa lộ chật như nêm: Bộ đội ta rầm rập tiến vào, nhân dân và ngụy quân ngụy quyền nháo nhác chạy ra.
Bỗng một chiếc xe chở dân bị nổ tung do vướng phải mìn của địch cài lại trước lúc tháo chạy, nhiều người chết ngay tại chỗ, số còn lại phần lớn bị trọng thương. Các chiến sĩ quân y sư đoàn lập tức lao vào cứu chữa cho dân trước  sự cảm phục và ngạc nhiên của những người sống sót.
Đoàn xe vẫn băng về phía trước, trước sự hãi hùng của hàng chục ngàn tàn quân ngụy với đủ loại sắc lính đang trên đường tháo chạy. Nhưng cũng trong đám tàn quân ấy có nhiều cánh tay giơ cao vẫy chào chúng tôi; nhiều gương mặt, ánh mắt, nụ cười tươi vui thiện cảm chào đón chúng tôi; đó đây còn có tiếng hò reo chào mừng:
“Hoan hô Quân giải phóng, cảm ơn Quân giải phóng”.
Khi đoàn xe tiến qua cầu Sài Gòn thì xúc động biết bao khi xuất hiện trước mắt chúng tôi một rừng cờ tổ quốc và cờ Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam đang phấp phới tung bay, vẫy chào đoàn quân giải phóng, hàng ngàn cánh tay giơ cao vẫy gọi, hàng ngàn nụ cười lóa sáng nhòa trong nước mắt mừng vui; nhiều cán bộ, chiến sĩ chúng tôi cũng nước mắt lưng tròng mừng mừng, lủi tủi. Từ trong khối quần chúng đông đảo ấy có nhiều tiếng reo vui: “Các anh giải phóng ơi! Dương Văn Minh đã đầu hàng rồi, các anh hãy dừng lại cho chúng tôi được ngắm nhìn các anh một chút, mấy mươi năm mới có ngày hôm nay mà....”.
Sư đoàn 7 chúng tôi không có vinh dự là người đầu tiên tiến vào “Dinh Độc Lập” nhưng Sài Gòn đã được giải phóng, giang sơn đã thu về một mối, đó là hạnh phúc lớn lao cho toàn dân tộc ta. Suốt 30 năm chúng tôi liên tục chiến đấu hy sinh cũng để có ngày hôm nay.
Tạm biệt bà con cô bác nơi cửa ngõ Sài Gòn, chúng tôi ào ạt tiến vào “Dinh Độc Lập” hội quân với các mũi liến công từ các hướng đổ về. Ở đây tôi gặp anh Bùi Thanh Vân, Sư đoàn trưởng - anh Vũ  Thược, Tham mưu trưởng sư đoàn 5, nhiều cán bộ, chiến sĩ đoàn 232; chúng tôi ôm chầm lấy nhau, mắt trào lệ hòa cùng niềm vui lớn của dân tộc.

Comments

Không có nhận xét nào cho bài đăng này.